Poèmes bilingues français-viêtnamiens
La poésie sera-t-elle une arme efficace
Quand l’âge méchamment nous brandit ses menaces,
Ses amies Alzheimer et autre Parkinson ?
- Sûr, mon petit poète,
De ta belle jeunesse
Garde l’allégresse
Et toute la raison,
Puis chante, et chante
Les beaux nuages
Et le ciel bleu,
Même par ce temps pluvieux
Qui fait des ravages.
Chante, et chante
Le sirop à la menthe
Ou le pastis glacé,
Et ton amour jamais oublié.
Sonne ton cor
Et chante, et chante encor,
À mort !
Tạm dịch :
Hát, hát nữa đi !
Thơ có phải là thần
dược
Khi tuổi già giương đe dọa
Đôi bạn Alzheimer Parkinson ?
- Đúng, thi sĩ bé nhỏ ơi,
Từ thời trẻ thơ tuyệt vời,
Giữ lấy mọi khí vui tươi
Và cả chân lý,
Rồi cứ hát, cứ hát
Bầy mây đẹp
Bầu trời xanh,
Dù mưa với gió
Hiện đang hoành hành.
Cứ hát, cứ hát
Xi rô bạc hà,
Pastis ướp đá,
Cùng tình yêu còn đó.
Đừng để kèn trên giá
Cứ hát, hát nữa đi,
Đến chết !